Đằng sau con đường mang tên hạnh phúc là bao câu chuyện dở dang vẫn chưa được kể hết. Con đường hạnh phúc được mở theo tuyến Hà Giang- Đồng Văn- Mèo Vạc nhằm cho ô tô, xe máy dễ dàng di chuyển qua những địa điểm này và để người dân nơi đây tìm cách thoát khỏi đói nghèo. Con đường Hạnh Phúc bắt đầu khởi công ngày 10/9/1959 có chiều dài khoảng 200km, chạy từ Hà Giang qua cao nguyên Đá Đồng Văn và đỉnh Mã Phí Lèng rồi đến Mèo Vạc. Sau một thời gian dài khởi công tuyến đường này cũng hoàn thành , chúng bắt đầu đi vào hoạt động ngày 10/3/1965. Đường Hạnh Phúc-vì sao lại được đặt tên như vậy? Bởi con đường này gắn liền với bao công sức của thanh niên. Họ đã hi sinh sức trẻ, bỏ bao mồ hôi thậm chí là xương máu để hoàn thành tuyến đường này. Trên con đường này còn có sự hi sinh , đổ máu của bao nhiêu người. Ngày ấy, thanh niên nhiệt tình, họ sẵn sàng tham gia các hoạt động giúp ích cho đồng bào. Khi chiến dịch mở đường hạnh phúc được phát ra, hàng trăm thanh niên đã cùng nhau lên đường, xung phong đi mở đường. Lúc bấy giờ, dụng cụ làm việc còn rất thô sơ, họ chỉ có trong tay những chiếc búa, xè beeng để làm việc. Người cậy đá, người đục, người khuôn vác rất vất vả ( không giống ngày nay tất cả đều được làm bằng máy). Đất nước khó khăn, họ phải làm việc thủ công vất vả đã đành, mà đến ăn uống, ngủ nghỉ cũng thiếu thôn. Một ngày công của họ chỉ được cấp khoảng 1kg gạo, rồi chia ra một ít để mua rau và thức ăn, còn lại thì thổi cơm. Trợ cấp chỉ có vậy thôi, thiếu thốn nhưng mọi người vẫn vui vẻ vì dù có đói nhưng trong họ có niềm tin có tình yêu và sự đoàn kết. Ăn ở thiếu thốn nhưng mỗi ngày đoàn thanh niên vẫn làm việc hăng say. Thậm chí họ treo mình lên nóc nhà của vùng cao nguyên đá hơn 11 tháng để làm đường qua dốc, có người đục lỗ tròng khoan vào đá suốt 8 giờ đồng hồ được 4,7 m hay treo mình trên những vách đá cao vừa đục khoét đá khoan phá đá để mở từng centimet đường, hoàn thành 10km đường qua dốc Mèo Vạt. Đến với mảnh đất Hà Giang chúng ta mới có thể cảm nhận được hết vẻ đẹp của con đường mang tên Hạnh Phúc này, mới cảm nhận được công sức của bao con người đã hy sinh để chúng ta có một tuyến giao thông thuận lợi khi du lịch tới Hà Giang.