Cách đây 3 năm, khi trời đang chuẩn bị vào thu với những cơn gió hơi se lạnh, cây cối bắt đầu chuyển mình vả lá vàng vào mặt người đi đường thì tôi lên cơn đau trĩ.Tôi nhận ra rằng việc ai đó bị trĩ là rất kinh khủng, rất nh.ục, trĩ luôn là đề tài khiến mọi người nhắc đến là có thể cười rất lâu. Thật sự là tôi đã khóc mất nửa tiếng đồng hồ tại nhà. Giữa h.ậu m.ôn có thứ gì đó ch.ui ra và đôi mắt của bác sĩ đột nhiên mở to ra, nghĩ là m.áu, tôi hỏi: -Em ra m.áu nhiều à bác sĩ? Bác sĩ đáp: -Không, p.h.â.n đấy, nhiều lắm Mặt tôi đen lại, tôi khóc òa lên ngay trên bàn mổ vì nh,ục. Mặc dù tôi đã thụt hết chúng ra rồi nhưng đéo hiểu sao vẫn còn. Ngay lúc ấy, một bàn tay không đeo găng đã vỗ vào m.ông tôi 4 cái tạo thành tiếng b.ẹp b.ẹp an ủi: -Không sao, không sao đâu *bẹp bẹp* đừng khóc! *bẹp bẹp* Tôi đã từng tin rằng mọi cái an ủi bằng tay sẽ chỉ là vỗ vào vai hay vào tay thôi, nhưng không, hóa ra còn là vỗ vào m.ông nữa. Thôi được rồi bác sĩ với các em muốn làm gì thì làm đi, cái loại trĩ như tôi đuýt toàn c*t là điều hiển nhiên rồi, tôi không khóc nữa, số phận đã đưa đẩy tôi đến hoàn cảnh nghiệt ngã này rồi thì trái đắng nào tôi ăn thêm cũng chỉ bằng con muỗi thôi. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, tin nhắn tôi nhận được từ sếp: -Trĩ hả em, anh cho nghỉ nhé bao giờ khỏe thì đi làm Đồng nghiệp 1: -Khổ thân anh thế mổ trĩ có đau không? Đồng nghiệp 2: -Sao trĩ không bảo, bọn anh đến thăm Đồng nghiệp 3,4,5,6: trĩ...trĩ...trĩ Và tên tôi đã được đổi trong group chat của công ty: Hiếu trĩ Chia sẻ từ Lương y Lý Thị Phẩm chuyên chữa bệnh trĩ Địa chỉ: Xóm Thung Dao, xã Tú Sơn, huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình Website: https://www.luongylythipham.com/